Gọi ngay 08.9977.2020
Tìm nhiều nhất: túi xách kales, túi bác hồ, balo du lịch, ...

Facebook Google+ Twitter Youtube Pin In

Blogs

Đăng bài viết

Vì cuộc đời là những chuyến đi.

12/01/2016


Đã từng có ai đó nói với tôi rằng:

"giả sử như cuộc đời này tương đương một ngày thì khi bạn hai mươi mấy tuổi cũng chỉ hơn bảy giờ sáng mà thôi.

Đây là lúc bạn cần ra khỏi nhà. Đừng lấy lí do "không kịp nữa" mà trì hoãn thời điểm ấy.

Chúng ta vẫn còn trẻ, vẫn có thể thất bại,có thể sai lầm,có thể thất hứa và còn có thể bắt đầu lại từ đầu. Tương lai vẫn chưa đến,hết thảy vẫn còn kịp và không gì là không thể thay đổi"

Câu nói ấy, đã luôn khắc khoải trong tôi từng phút,từng giây và nó chính như một liều thuốc kích thích khiến tôi dừng lại việc học một chuyên ngành không yêu thích,sau đó "Xách Ba Lo lên và đi" như Huyền Chip-cô gái Việt chỉ với 700 USD nhưng có thể phượt qua hai mươi lăm quốc gia.

Hai mươi hai tuổi. Là hai mươi hai năm tôi chỉ để bản thân mình tồn tại mà chưa bao giờ một lần "thực sự sống"

Vậy nên khi nghĩ là làm. Mà khi làm là phải làm thật nhanh. Tôi thu dọn những vật dụng cá nhân cần thiết và vài bộ quần áo. Gom gọn chúng lại vào chiếc túi da có đề thương hiệu Lee&Tee mà chúng bạn thân vừa tặng hôm sinh nhật năm ngoái.

Sau khi thu dọn đồ cá nhân cần thiết, tôi tổng lượt mọi thứ lại lần cuối để tránh những sự cố dù nhỏ nhất xảy ra trong chuyến hành trình của mình.

 


Khi tổng lượt đến phần chiếc túi, tôi mới giật mình là túi đã hơn một năm sử dụng,liệu có vấn đề gì khi xách nặng hay da bị bong tróc mà mình không biết không. Nhưng ngạc nhiên là chiếc túi vẫn như cũ dù màu đã sậm hơn khi được tặng và còn có phần bóng lên trông rất "bụi".

Khi phát hiện ra lần đầu sử dụng một chiếc túi mang thương hiệu Việt Nam nhưng lại có độ bền đáng kinh ngạc như vậy làm tôi không khỏi nở một nụ cười đắc thắng,kiểu như chuyến đi này ắt hẳn sẽ rất thú vị.

Khác với Huyền Chip. Hành trình cho chuyến đi lần này của tôi sẽ bắt đầu ở Việt Nam và cũng sẽ kết thúc ở Việt Nam.

Vì...nói thể nào nhỉ? Nếu nói tôi là người nước ngoài, thì tôi chính là Fan Cuồng của đất nước mang tên Việt Nam.

Nhưng tôi chỉ là một cô gái Thuần Việt đúng với dòng máu "con rồng cháu tiên" nên có thể nói tôi yêu quốc gia có hình chữ S và 2 dấu chấm song song này hơn tất cả cảnh non sông hùng vĩ xa hoa hay phát triển mạnh nào trên thế giới này.

Điểm đến đầu tiên của tôi là Đà Lạt.

Vừa đến Đà Lạt, tôi lướt vội qua trung tâm thành phố được mệnh danh là mơ mộng mà đi lên phía Bắc,đi về phía "thung lũng trăm năm" LangBiang.

Tôi chọn cách đi bộ,thay cho việc đi xe Jeep để tìm cảm giác được phiêu lưu và thành tựu khi chinh phục.

Cũng như người ta thường hay ví von đường đời rằng chẳng có con đường nào bằng phẳng hay trải hoa hồng sẵn, nên "đường hành trình" của tôi ắt hẳn cũng gặp một số thử thách nhỏ.

Ban đầu thời tiết khá ôn hòa nhưng sau khi đi được lưng chừng đỉnh thì mưa xuất hiện. Lúc này tôi mới chợt nhớ ra thời điểm này chính là thời điểm Đà Lạt vào mùa mưa. Cảm giác trong tôi lúc này rất lưng chừng khó tả. Một phần cảm thấy thú vị vì "hành trình trải nghiệm" đã có phần thử thách gian nan. Song, mọi thứ quần áo cá nhân tôi chỉ gói gọn trong chiếc ba lô mà giờ đây xung quanh không có bất kì chỗ nào để trú mưa.

Bản thân thích trải nghiêm, tôi có thể đi bộ lên LangBiang giữa tiết trời mưa như thế này vì khí hậu đặc trưng ở đây là ôn đới nên chỉ lất phất vài hạt chứ không "ngâu-dầm" (mưa ngâu và mưa dầm) như Sài Gòn.

Và điều tôi lo sợ ở đây không phải là bản thân mình ướt mà là mọi thứ để trong túi sẽ ướt sạch,trong đó có quần áo.

Nhưng ở lưng chừng đỉnh núi, vị trí tôi đứng lại không có nhà nào hay bất kì xe jeep nào đi ngang.

Đứng im không phải là cách, thế rồi tôi tiếp tục đi và nghĩ sẽ tìm một nhà dân nào đó xin ở nhờ vài tiếng để hong khô các thứ trong túi

"Nơi nào có ý chí,nơi đó có con đường" phải không?

Vậy mà với tôi lại là "Nơi nào có con đường,nơi đó sẽ có vô vàn điều bất ngờ thú vị chờ ta ở phía trước".

Đến đỉnh núi, tôi may mắn được một cô gái người Lạch tốt bụng cho tá túc nhờ vài tiếng đồng hồ để tắm rửa và hong khô mọi thứ. Hơi buồn vì phải đợi mất vài tiếng để quần áo và mọi thứ kịp khô sau đó tôi mới có thể đi khám phá tiếp LangBiang thì thật bất ngờ. Ngoài bộ quần áo trên người tôi ướt sũng vì dầm mưa thì mọi thứ trong túi dường như chưa từng dầm qua cơn mưa nào,mặc dù nó ở phía sau lưng tôi trên suốt đoạn đường đi.

Lúc này nhớ đến những chiếc túi da của mẹ khi bị dính nước sẽ có hiện tượng bong tróc nham nhở,tôi túm lấy chiếc túi về phía mình kiểm tra kĩ hơn dưới ánh đèn mờ. Nhưng tuyệt nhiên lại không có hiện tượng gì cả ngoài những hạt nước chưa kịp khô do nó không thấm được vào bên trong.

Mỉm cười vui vẻ.Vì tôi không bị hoang phí vài tiếng đồng hồ để chờ hong khô mọi thứ mà có thể khám phá Đà Lạt từ trên cao ngay thôi.

Vui vẻ thì vui vẻ. Nhưng không thể không thầm cảm ơn đám bạn tốt đã tặng cho tôi chiếc túi mang tính ứng dụng cao và phong cách cực chất.

Vì trên đường đi đã có một anh chàng người Pháp bắt chuyện với tôi,sau khi khen ngợi bằng câu tiếng anh

" you really are a girl's personality. Do your friends?

But you can tell me you bought that bag is?

It looks great."

Lúc này thì tôi không chỉ cảm ơn bạn bè của mình rồi.

Có một người bạn đồng hành trong cuộc hành trình thì còn gì thú vị và tuyệt vời hơn?

Cảm ơn Lee&Tee đã cũng tôi đồng hành trên hành trình của mình và giúp tôi tìm thêm được một người bạn đi đường thú vị.

Cảm ơn rất nhiều và hãy là "bạn của tôi trong những chuyến đi hay hành trình sau-sau" nữa nhé!


 



*Bích Hiền*




Sản phẩm bạn vừa xem

Chưa có sản phẩm nào

Facebook Google+ Twitter Youtube In Pinterest

Đăng ký nhận bản tin